Những yếu tố cản trở tuân thủ sử dụng thiết bị nghe dẫn truyền xương ở trẻ microtia
Điểm nổi bật
- Mất thính lực một bên làm tăng rõ rệt nguy cơ tuân thủ kém đối với việc sử dụng thiết bị nghe dẫn truyền xương (Bone Conduction Hearing Device, BCHD) ở bệnh nhi mắc microtia.
- Trẻ lớn tuổi hơn (≥7 tuổi), đặc biệt nhóm từ 11 tuổi trở lên, có tỷ lệ tuân thủ tái khám thấp hơn đáng kể so với trẻ nhỏ hơn.
- Trẻ có bảo hiểm công hoặc không có bảo hiểm có mức tuân thủ thấp hơn so với trẻ có bảo hiểm tư, cho thấy có thể tồn tại bất bình đẳng về kinh tế – xã hội.
- Thời gian đeo thiết bị hằng ngày giảm, được đo khách quan bằng datalogging cho thấy dưới 4 giờ/ngày, là một yếu tố dự báo độc lập mạnh mẽ của tuân thủ kém và nên được theo dõi thường quy để định hướng can thiệp.
Bối cảnh nghiên cứu
Microtia kèm teo hoặc không có ống tai ngoài (aural atresia) là một tình trạng bẩm sinh đặc trưng bởi dị dạng tai và thường đi kèm mất thính lực dẫn truyền. Thiết bị nghe dẫn truyền xương (BCHD) là một lựa chọn phục hồi chức năng không xâm lấn quan trọng, giúp bỏ qua bất thường của ống tai ngoài để cải thiện đầu vào thính giác. Kết quả điều trị thành công phụ thuộc nhiều vào việc sử dụng thiết bị đều đặn và tuân thủ tái khám, chăm sóc theo dõi. Tuy nhiên, mức độ gắn bó lâu dài với các chương trình BCHD ở trẻ em, đặc biệt ở bệnh nhi microtia, thay đổi đáng kể và chịu ảnh hưởng bởi nhiều yếu tố nhân khẩu học và lâm sàng phức tạp. Hiểu rõ các yếu tố này có thể giúp xây dựng chiến lược cá thể hóa nhằm cải thiện tuân thủ và tối ưu hóa kết quả nghe.
Thiết kế nghiên cứu
Nghiên cứu này là một khảo sát hồi cứu hồ sơ bệnh án được thực hiện tại một trung tâm chăm sóc chuyên sâu chuyên về microtia trong giai đoạn 2015–2025. Mẫu nghiên cứu gồm 127 trẻ được chẩn đoán microtia và được lắp thiết bị nghe dẫn truyền xương. Nghiên cứu thu thập các dữ liệu nhân khẩu học (chủng tộc/dân tộc, loại bảo hiểm), đặc điểm lâm sàng (tuổi khi lắp máy, tuổi hiện tại, mất thính lực một bên so với hai bên) và các chỉ số liên quan đến tuân thủ, bao gồm thời gian đến lần tái khám đầu tiên, tần suất khám hằng năm và thời gian sử dụng thiết bị mỗi ngày được định lượng bằng số giờ datalogging. Các biến này được tích hợp thành một thang điểm tuân thủ tổng hợp (thang 1–9) và đồng thời được phân tích như các yếu tố dự báo độc lập của tuân thủ. Hồi quy logistic đa biến được sử dụng để xác định các yếu tố liên quan có ý nghĩa với tuân thủ kém.
Kết quả chính
Phân tích cho thấy một số yếu tố quan trọng liên quan đến tuân thủ BCHD.
- Mất thính lực một bên: Bệnh nhi có mất thính lực một bên có khả năng tuân thủ giảm cao hơn hơn 4 lần so với nhóm mất thính lực hai bên (OR = 4,504, p = 0,034). Điều này gợi ý rằng trẻ còn một tai nghe bình thường có thể cảm nhận ít lợi ích hơn hoặc ít thấy cấp thiết hơn trong việc sử dụng thiết bị đều đặn, từ đó có thể đánh giá thấp nhu cầu phục hồi thính lực.
- Nhóm tuổi: Tuổi là yếu tố dự báo mạnh mẽ của tuân thủ; trẻ ≥11 tuổi có nguy cơ tuân thủ kém gần gấp 6 lần so với trẻ dưới 6 tuổi (OR = 5,795, p = 0,001). Nhóm 7–10 tuổi cũng cho thấy tỷ lệ tăng có ý nghĩa khoảng 4 lần (OR = 4,391, p = 0,003). Điều này có thể được giải thích bởi các yếu tố hành vi như mức độ tự chủ cao hơn ở trẻ lớn, giảm giám sát của cha mẹ hoặc các thách thức tâm lý – xã hội trong giai đoạn vị thành niên ảnh hưởng đến việc sử dụng thiết bị và đi khám.
- Tình trạng bảo hiểm: Có bảo hiểm công hoặc không có bảo hiểm có tương quan có ý nghĩa với mức tuân thủ thấp hơn so với bảo hiểm tư (p = 0,009), phản ánh tác động của các rào cản kinh tế – xã hội đối với khả năng tiếp cận chăm sóc thính lực và nguồn lực duy trì lâu dài.
- Tuổi khi lắp máy: Mặc dù có xu hướng quan sát được, tuổi tại thời điểm lắp thiết bị ban đầu không đạt ý nghĩa thống kê trong dự báo tuân thủ (p = 0,098).
- Thời gian đeo thiết bị hằng ngày (datalogging): Đo lường khách quan mức sử dụng thiết bị bằng datalogging nổi lên như chỉ báo tuân thủ mạnh nhất. Bệnh nhi đeo thiết bị dưới 4 giờ mỗi ngày có tỷ lệ tăng rất cao của tuân thủ kém (OR = 33,39, p = 0,003), củng cố giá trị của việc theo dõi sát và hỗ trợ kịp thời để thúc đẩy sử dụng đều đặn.
Nhận định chuyên gia
Kết quả của Chan et al. nhấn mạnh những thách thức đa yếu tố ảnh hưởng đến tuân thủ BCHD ở bệnh nhi microtia. Mối liên quan rõ rệt giữa mất thính lực một bên và tuân thủ kém phù hợp với y văn trước đây, cho rằng mức độ khuyết tật được cảm nhận có ảnh hưởng đến động lực duy trì thiết bị. Sự suy giảm tuân thủ theo tuổi cho thấy cần có các chiến lược tiếp cận phù hợp từng lứa tuổi — bao gồm giáo dục, can thiệp hành vi và hỗ trợ tâm lý – xã hội — nhắm vào trẻ em lứa tuổi đi học và thanh thiếu niên đang chuyển dần sang tự quản lý nhiều hơn.
Sự khác biệt theo bảo hiểm phản ánh một thách thức y tế công cộng dai dẳng: bảo đảm tiếp cận công bằng với phục hồi thính lực ở mọi tầng lớp kinh tế – xã hội. Hệ thống y tế cần cân nhắc các chính sách và nguồn lực hỗ trợ để giảm bớt những rào cản này.
Đáng chú ý, việc sử dụng datalogging khách quan như một dấu ấn sinh học thực hành của tuân thủ là một thông điệp lâm sàng quan trọng. Tích hợp theo dõi tuân thủ theo thời gian thực có thể tạo điều kiện cho can thiệp kịp thời và tư vấn cá thể hóa, từ đó có thể cải thiện kết cục dài hạn.
Các hạn chế bao gồm thiết kế hồi cứu, khả năng còn tồn tại các yếu tố nhiễu chưa được đo lường (ví dụ: hỗ trợ gia đình, các can thiệp giáo dục) và thực hiện tại một trung tâm đơn lẻ, điều này có thể hạn chế khả năng khái quát hóa. Các nghiên cứu tiến cứu đa trung tâm với ý kiến định tính từ bệnh nhi và gia đình có thể làm sáng tỏ hơn các yếu tố thúc đẩy và rào cản đối với tuân thủ.
Kết luận
Bệnh nhi microtia sử dụng thiết bị nghe dẫn truyền xương phải đối mặt với nhiều thách thức đáng kể về tuân thủ, chịu ảnh hưởng bởi mất thính lực một bên, tuổi tăng dần và tình trạng bảo hiểm. Thời gian đeo thiết bị hằng ngày được theo dõi bằng datalogging là một chỉ dấu tuân thủ then chốt. Bác sĩ lâm sàng nên ưu tiên nhận diện sớm các bệnh nhi có nguy cơ cao dựa trên những yếu tố này và triển khai các can thiệp đa ngành, có mục tiêu, nhằm giải quyết các nhu cầu về hành vi, kinh tế – xã hội và hỗ trợ. Bảo đảm tuân thủ BCHD tối ưu là thiết yếu để tối đa hóa lợi ích phục hồi thính lực và cải thiện chất lượng cuộc sống cho trẻ em có dị tật tai bẩm sinh.
Tài trợ và ClinicalTrials.gov
Bài nghiên cứu gốc không nêu nguồn tài trợ hoặc đăng ký thử nghiệm lâm sàng. Các nghiên cứu tiếp theo nên nhấn mạnh việc báo cáo minh bạch nguồn tài trợ để đặt kết quả trong bối cảnh phù hợp.
Tài liệu tham khảo
1. Chan SY, Alfonso K, Drob J, Hosek K, Liu YC. When They Stop Coming: Key Factors in Pediatric BCHD Adherence in Microtia Patients. The Laryngoscope. 2026 Sep 9. PMID: 42714262.
2. Mueller AH, et al. Adherence to Bone Conduction Hearing Devices in Children: A Systematic Review. Otolaryngol Head Neck Surg. 2023;168(3):392-401.
3. Cushing SL, et al. Psychosocial Factors Affecting Hearing Device Use Among Children. Int J Audiol. 2021;60(11):858-864.
4. Thorne MC, et al. Socioeconomic Disparities in Pediatric Hearing Healthcare. Pediatrics. 2020;146(5):e20200478.
5. Wang M, et al. The Role of Datalogging in Pediatric Hearing Aid Management. J Am Acad Audiol. 2019;30(8):694-702.
Bài viết này được tạo với sự hỗ trợ của nhiều công cụ biên tập, bao gồm AI, trong quá trình thực hiện. Nội dung đã được biên tập viên xem xét trước khi xuất bản.
